Chuyên đề

Nếu cuộc đời này không có họ...

Họ là những người bình dị trong cuộc đời này. Họ, ở mọi lứa tuổi, mọi lĩnh vực, mọi hoàn cảnh, luôn tràn nghị lực vươn lên chinh phục ước mơ, luôn đủ nhiệt tâm để theo đuổi những công việc ý nghĩa cho cộng đồng. Từ họ, cảm hứng sống tích cực được truyền đi mạnh mẽ…

Sổ tay

Trong khu vườn cuối ngày đông

Vào một ngày cuối năm, được trở về khu vườn ở làng Chùa với tôi là một diễm phúc. Suốt từ tuổi ấu thơ tới lúc trở thành một ông già, tôi mang cảm giác khu vườn lúc nào cũng đợi tôi trở về. Thường vào những ngày cuối đông, cây cỏ trong vườn như trầm mặc trong màu lá thẫm tối của những buổi chiều.

Khoa học & Văn Minh

Cuộc sống đang nhanh lên, nhưng…

Nhà thờ Đức Bà Paris xây trong gần hai trăm năm, con tàu Titanic hạ thủy sau ba năm chế tạo. Mới nửa thế kỷ trước những bức thư gửi từ Kiev đến Odessa phải mất ba bốn ngày, còn hôm nay bất kỳ thông tin nào cũng có thể bay đến trong chốc lát. Chiếc đầu máy hơi nước đầu tiên chạy với tốc độ con voi, còn các đầu máy hiện đại chạy với vận tốc 400km/h.

Người trong cuộc

Tiến sĩ Dương Thị Thanh Mai: Ký ức như biển hồ

Đang là cán bộ nghiên cứu tại nhà máy Z181 - Tổng cục Kỹ thuật (Bộ Quốc phòng), bất ngờ, tổ chức quyết định cử Dương Thị Thanh Mai đi học luật. Vốn được đào tạo chuyên ngành vật lý, nay chuyển sang pháp lý là một sự bất ngờ đến ngỡ ngàng đối với cô.

Nhàn đàm

Giấc tầm xuân

Vì lẽ gì mà tôi nhớ loài hoa ấy đến thế: vẻ đẹp, mùi hương, sức sống... Cơn nhớ thành thảng thốt khi Xuân đang lướt gần, hoa nhiều thêm. Mà vượt qua giới hạn một cái tên, tôi vẫn tìm loài hoa ấy - Tầm Xuân suốt mùa Đông, Thu, Hạ.

Nhân vật

Chuyện một người sưu tầm cả ngàn số báo

Những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, tôi may mắn được du học ở đất nước hoa hồng tươi đẹp (Bulgaria). Ngoài những ngày học căng thẳng, tôi thường đi dạo phố, công viên vào những ngày nghỉ cuối tuần. Cũng trong thời gian đó, tôi quen thân được hai người bản địa, họ mời tôi đến nhà chơi và xem những bộ sưu tập của họ.

Chuyện khó tin nhưng có thật

Ly kỳ Trấn Yên

Tôi tò mò lên Trấn Yên thuộc huyện Bắc Sơn (tỉnh Lạng Sơn) bởi những chuyện khó tin. Trời rét như cắt. Đi xe máy từ thị trấn Bắc Sơn tới xã Trấn Yên cho dù chỉ chừng bốn mươi phút nhưng mây mù sương giăng khắp lối. Như một kẻ đi săn tôi phải phát hiện ra những tảng đá bất chợt lăn từ trên núi xuống nếu không dễ lăn xuống vực như chơi. Thỉnh thoảng lại có bóng cô gái áo chàm đeo túi đi trên đường. Tôi cứ lầm lũi đi trong sắc chàm đó.