Ở trong thời kỳ chuyển tiếp chính trị đầy tế nhị, quốc gia Đông Âu này đối diện với nguy cơ bị phân chia làm hai miền Đông - Tây với những vấn đề kinh tế và văn hóa riêng. Và tình trạng bất ổn chính trị ngày càng u ám hơn khi Ukraine chịu cảnh “trên đe, dưới búa”, bởi cả Liên minh châu Âu (EU) và Nga đều liên tục gia tăng áp lực để lôi kéo Kiev vào vòng ảnh hưởng. Nguyễn Lê Mi - Trần Anh Quân

Chuyên đề

Ranh giới tài năng

Ranh giới duy nhất giữa tài năng và bất tài chỉ gói gọn trong hai từ: “Ngộ nhận”. Người có tài năng thì không ngộ nhận, chỉ có người chưa chạm ngưỡng tài năng đã vội vã cho mình là thiên tài.

Sổ tay

Chiến công chưa kể trong chuyên án TN25

Vì lý do đặc biệt nên cho đến nay nhiều chiến công và sự đóng góp của lực lượng CAND đã không dễ kể hoặc chưa được phép công khai. Chuyên án TN25 - chiến công xuất sắc của lực lượng an ninh trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp là một ví dụ.

Khoa học & Văn Minh

Công cụ do thám tội phạm hữu dụng nhưng đầy tranh cãi

Có vai trò trung tâm trong việc phát minh Internet, lại là nơi có các công ty công nghệ thông tin hàng đầu thế giới, Mỹ trở thành nước có khả năng vượt trội, bỏ xa các quốc gia khác trong công nghệ do thám trên toàn cầu.

Người trong cuộc

Câu hỏi thế gian

Tôi lại lấy câu cổ thi trong bài “Nhạn Khâu” (Mồ chim nhạn) của Nguyễn Hiếu Vấn, câu thơ mà nhân vật Lý Mặc Sầu trong “Thần điêu hiệp lữ” của Kim Dung thường ngâm như nỗi oán than, “Vấn thế gian tình thị hà vật?” (Hỏi thế gian tình là vật gì?) để làm đề tựa cho bài viết mà tôi đang thực hiện. Hỏi thế gian tình là vật gì, ai mà có lời đáp được. Hoan lạc đó, hạnh phúc đó, đớn đau đó, uất hận đó, oan khiên đó… đều từ đây mà thành.

Nhàn đàm

Bình tĩnh, giai nhân

Phố, dạo này nắng cứ như nắng mùa tháng Chạp. Mr. Bim chạy xe nhong nhong ngoài đường, thấy nắng thì vui, ngửi nắng thì mừng nhưng mà nhọc lắm. Phận bạc mà, muốn mua ôtô thì không đủ tiền, lại ngại nỗi phí cầu đường ngày càng đắt đỏ. Muốn đi taxi thì không biết trả bằng gì, không nhẽ trả bằng niềm tin.

Nhân vật

Hà Văn Thể: Một người thơ quen “cuối thác đầu ghềnh”

Mỗi người làm thơ thường có một cõi riêng của mình để đi về. Là nơi, sau những bề bộn của đời sống thường nhật cơm áo, họ đối thoại với chính mình, trút bỏ mình lên trang giấy. Cõi riêng ấy của nhà thơ Hà Văn Thể là nỗi buồn, là cố hương biền biệt xa, là hiện tại cực nhọc đắng cay nhưng chưa bao giờ tuyệt vọng.

Chuyện khó tin nhưng có thật

Câu chuyện thứ 217: Người đàn bà bị mẹ cha ruồng bỏ

Tôi làm tất cả mọi thứ không phải vì tôi thương yêu họ. Tôi muốn trả cái ơn họ đã sinh ra tôi. Họ đã cho tôi cuộc sống này. Tôi càng ngày càng ít lại gần bố mẹ tôi, chỉ khi nào giỗ chạp, bố mẹ ốm đau tôi mới về. Tôi sợ giáp mặt người đã sinh ra mình.