Thời bây giờ, người ta không còn đánh nhau bằng tay, mà bằng chữ. Ngón tay lướt nhanh hơn suy nghĩ, lời nói chạy trước trách nhiệm. Mạng xã hội biến mỗi cá nhân thành một diễn giả, nhưng lại rất ít người chịu làm thính giả. Bạo lực mạng, vì thế, không phải là sự cố, mà là thói quen tập thể được tổ chức gọn gàng, nơi sự vô can được chia đều, còn tổn thương thì luôn có địa chỉ cụ thể.



















