Nhà thơ Cao Xuân Thái: “Như hoa tàn hoa nở để ta tin”

10:56 20/05/2014

Đọc ông không nhiều, thảng hoặc trên những trang báo văn nghệ, với những bài thơ nhẹ bẫng ngôn từ mà day dứt ý tứ. Chẳng hạn, những câu thơ này: “Nghe gió mưa xao xác/ Bồi hồi biết mùa đi/ Lá rơi bên thềm vắng/ Lại lo ngày phân ly”. Tôi đã nghĩ, ông hẳn đã đi qua rất nhiều buồn vui, chiêm nghiệm ở đời, đã thu xếp hết mọi ồn ào con sóng, về ngồi lại bên hiên nhà, chìm sâu trong những ngẫm ngợi riêng mình, để viết. Cảm thức về thời gian, về đời sống, những héo tàn còn mất cứ dâng lên. Và buồn đau, dĩ nhiên, như chiếc bóng luôn song hành với người trót vương phận thi nhân. Nhưng buồn đau trong thơ ông là đã thanh lọc, đã trong suốt, như gương soi. Và ta chợt nhận ra mình, trong những câu thơ như vậy.

Ý kiến bạn đọc