Câu chuyện thứ 37:

Chuyện của nghệ sĩ ưu tú Bùi Cường

09:05 30/05/2014

1. Đôi khi, tôi nghĩ, thời gian tuy không trở lại nhưng tuần hoàn để người ta được gặp lại mình trong cái vòng xoay đó. Tất cả những chuyện đã xảy ra, tất cả những người đã khuất vẫn in nguyên trong trí nhớ tôi. Tôi không có quá khứ, cũng không có dĩ vãng như người ta thường nói. Tôi chỉ có kỷ niệm. Đong đầy, chất chồng theo năm tháng. Thời gian bôi xóa, thời gian tàn phai, thời gian bung phá. Màu mắt trong. Màu tóc xanh. Màu môi hồng. Màu thanh tân của gương mặt. Từ từ, dữ dội và hồn nhiên. Chỉ có kỷ niệm hiển hiện, mồn một.

Ý kiến bạn đọc