thi sĩ

“Hay là không thể đợi nhau bờ này?” Tin ngày: 23/06/2017 13:10

Nà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đã viết những câu thơ về nhà thơ Thu Bồn trong những ngày xa cách: "Anh thân yêu, em muốn gọi ngàn lần/ Gọi tên anh và tên Tổ quốc/ Em chẳng quên những ngày khó nhọc/ Thế nên bao giờ anh cũng ở bên em...".

Đại ca về hưu, bằng hữu sửa nhà Tin ngày: 14/04/2017 11:22

Toàn chuyện lớn cả, sống dọc ngang trong trời đất mấy mươi năm đằng đẵng phút chốc về hưu nếu không là chuyện lớn thì chuyện gì mới lớn đây?

Trúc Thông thi sĩ Tin ngày: 28/10/2016 11:00

Thơ Trúc Thông nói chung kỹ lưỡng, cầu kỳ, tính toán chi li tới từng con chữ. Nhưng nhờ đức tính không bình thường của sự bản năng dịu dàng ẩn kín nơi sâu thẳm của tâm hồn, ấm áp của tình người, tình đời, quyết liệt của ý chí mà nó được người đời chấp nhận. Mỗi bài thơ của Trúc Thông là một khoảnh khắc đời người đã được chiêm nghiệm và chắt lọc khiến ta không thể dễ dàng lạnh lùng bỏ qua...

Thi sĩ Phan Vũ: Như người Mohican cuối cùng Tin ngày: 22/06/2016 11:37

Tôi tìm gặp nhà thơ Phan Vũ qua lời giới thiệu của một người bạn. Đến nơi thì sững sờ trước diện mạo của ông. Tóc húi cua, quần bò, áo thun, tay ôm chú chó, miệng thì hút tẩu, nom như một gã hippi lớn tuổi. 

Thi sĩ Tin ngày: 15/05/2016 08:00

mẹ ơi
từ bao lâu
dìm ngập cơn đau dài
khi mẹ còn trẻ và con còn quá nhỏ
nhà chúng ta chưa khi nào bình yên

Nhà thơ Ngô Văn Phú: “Ở một mình cho thấu nỗi cô đơn”... Tin ngày: 15/04/2016 22:25

Cánh cửa sắt đã hoen rỉ cùng tháng năm, chiếc xe đạp cũ kỹ, cọc cạch nằm yên trong hành lang cọc cạch vì đã lâu không được sử dụng. Nhà thơ Ngô Văn Phú đã bước sang tuổi 81, giờ chỉ đi bộ ra đường vào buổi sáng đến hiệu phở quen thuộc, ăn một bát phở rồi về nhà miệt mài bên bàn làm việc; trưa ăn quà vặt cho qua bữa, tối tự cắm một nồi cơm với chút lạc rang, chút thịt, chút rau.

Hầu chuyện thi sĩ Thanh Tùng Tin ngày: 29/05/2015 16:29

Nhà gỗ nhỏ, rượu vang, trưa hầm hập khói thuốc, khóc đó cười đó, ngẫu nhiên như khi Chu Bá Thông nghe nhắc đến món nợ Vương phi nước Đại Lý. Ngõ vắng, trúc xanh như thơ, tóc trắng, gió im ắng trước hiên nhà.

Những trích dẫn ngắn Tin ngày: 06/05/2015 23:16

Trên đường từ trường mẫu giáo về nhà, con trai tôi nói “Ngày xưa, ba hay hát cho con nghe bài “Vì mình thương nhau, vì mình yêu nhau nên mới giận hờn, vì mình xa nhau nên nhớ nhớ nhau hoài””. Đó là một bài hát cũ, tôi vẫn thường hát trong vô thức.

Cả làng đều làm thơ Tin ngày: 16/03/2015 08:07

Có lẽ làng Chùa (làng Hoàng Dương, xã Sơn Công, huyện Ứng Hòa, TP Hà Nội) là ngôi làng còn lại duy nhất ở Việt Nam có nhiều “thi sĩ” đến vậy! Từ những em nhỏ đến các cụ già trên 90 tuổi đều yêu thơ và có thể làm thơ. Họ ngâm thơ mọi lúc, mọi nơi, khi đi làm đồng, lúc ngồi tán chuyện, khi vui hội chơi xuân và ngay cả khi dạy bảo, giáo dục con cái...