Chào bạn!      
Trang nhất > An Ninh Thế Giới Cuối Tháng > Nhân vật
Ông Nguyễn Sự, Bí thư Thành ủy Hội An: Không chắc thì không làm
9:30, 15/07/2008

Ông Nguyễn Sự, Bí thư Thành ủy Hội An nói: Nếp sống yên bình ở Hội An tạo cho con người ở đây cái tính không thích mạo hiểm, người ta chỉ làm những gì người ta biết chắc. Tôi làm lãnh đạo chủ chốt ở đây đã 13-14 năm, từ Chủ tịch đến bây giờ làm Bí thư, nhưng tôi chưa thấy có trường hợp nào ở Hội An bị phá sản. Bí quyết đơn giản là cái gì không chắc thì không làm.

"Đến Hội An nếu chưa gặp Nguyễn Sự thì không thể biết cốt cách con người phố Hội!" - nhà văn Trần Kỳ Trung, một người bạn thân thiết từ nhiều năm nay của tôi, đã nói vậy và rất tận tình đưa tôi tới gặp ông Bí thư Thành ủy của miền đất du lịch độc đáo này, dù tôi đã cố thoái thác vì thiếu thời gian - vội vàng thì làm sao mà thấu hiểu và chuyện trò với nhau cho ra đầu ra đũa được. Ấy vậy mà khi tiếp xúc trực tiếp với ông, ngay lập tức tôi cảm thấy bị cuốn hút.

Cảm nhận ban đầu: một con người chân tình, biết mình và biết đời, không ham hố những phù du danh vọng mà ông biết chắc là không hợp với tạng của mình. Đặc biệt, đó là con người yêu phố Hội bằng một tình yêu rất vô tư và ruột thịt, luôn cảm thấy mình đang ngồi đúng chỗ khi có thể giúp cho Hội An đi lên đúng theo con đường phát triển bền vững.

Phóng viên (PV): Tôi có nghe nói ông từng là người lính của chiến trường K, có đúng vậy không ạ?

Ông Nguyễn Sự (NS): Ban đầu tôi làm giáo viên dạy môn tự nhiên. Nhưng tới năm 1976, năm có đợt nghĩa vụ quân sự đầu tiên của miền Nam thì tôi xin đăng ký đi bộ đội. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ rất giản đơn thôi: thứ nhất, hình ảnh anh bộ đội Cụ Hồ là quá đẹp rồi; thứ hai, là đàn ông thì có lẽ mình cũng nên tham gia bộ đội để thử sức xem sao.

PV: Và ông không cảm thấy hối tiếc vì quãng thời gian ở trong quân ngũ?

Ông NS: Sao lại hối tiếc? Quãng 7 năm ở bộ đội đã tôi luyện cho tôi hiểu ra mọi thứ, ngộ ra nhiều điều và trong đó ngộ ra được một điều rất quan trọng là, kể cả mình là một ông quan chức hay là một người dân thì vẫn phải sống như thế nào để sau này mình không cảm thấy tự xấu hổ về mình. Và quan trọng hơn nữa,  mình không được làm điều gì để sau này phải xấu hổ với con cái mình.

PV: Theo tôi hiểu, với một người đàn ông, thời gian ở trong quân ngũ dài lâu hay ngắn ngủi là tùy hoàn cảnh từng người, nhưng đã ở trong quân ngũ là đã được rèn luyện để nhìn cuộc đời một cách đúng đắn nhất, để hướng thiện. Với ông, điều đó giúp được những gì trong công việc hiện nay?

Ông NS: Giúp được nhiều lắm. Đã ở trong quân ngũ rồi thì mình biết, anh em, đồng chí là phải cư xử tốt với nhau; hoàn cảnh nhà binh càng làm sâu đậm thêm tình đồng chí, tình anh em, buộc mọi người xung quanh phải tốt với nhau, không thể cách nào khác được. Cái thứ hai, những người lính với nhau thì không so đo hơn thiệt, miễn là cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Thứ ba, nói cho cùng, cuộc đời nó cũng rất là đơn giản thôi, mọi người sống chung quanh mình cũng như mình, vẫn chỉ có một ba lô, vẫn một chiếc giường, không anh nào sang trọng hơn anh nào…

Tất cả những điều đó nó tôi luyện con người sống đúng với bản chất và làm việc gì cũng đến nơi đến chốn. Anh phải làm thế nào đó để không gây phiền lòng cho mọi người xung quanh… Đấy chính là cái nền tảng mà cuộc đời bộ đội đã tạo cho tôi để tôi tiếp tục đi theo.

PV: Đúng, ông nói rất đúng. Tức là muốn tôi luyện con người thì phải buộc vào gian khó. Không thể tôi luyện bản lĩnh của con người trong sung sướng được và chính vì thế, quân đội là môi trường thích hợp nhất để tôi luyện con người.

Từ chuyện này, tôi lại muốn liên tưởng đến một số cách làm du lịch. Nếu đây là điểm du lịch cho con người thư giãn thì phải tạo đủ tiện nghi. Nhưng nếu đó là điểm du lịch để hành hương thì không nên chiều theo tất cả nhu cầu bình thường và không nên tạo ra những gì êm ái quá.

Tôi muốn nói thế này, nếu ta đi hành hương lên những chỗ linh thiêng thì ta cần phải trải qua từng ấy bậc đá cheo leo, phải tự đi bộ từng ấy bước thì mới tiếp cận được ý nghĩa của cái thâm sâu ở nơi hành hương. Nhưng nếu thay vào đó lại là những cái  cáp treo thì điều này đôi khi tưởng là hay, nhưng lắm lúc lại rất không có lợi cho việc hành hương. Ông có nghĩ như thế không?

Ông NS: Anh nói thế cũng đúng. Tôi nghĩ rằng mỗi nơi phải làm du lịch theo đúng cách thích hợp nhất với điều kiện của mình. Xuất phát điểm khác nhau thì phải làm du lịch theo những cách khác nhau. Tôi nghĩ, Hội An xuất phát điểm là một nền văn hóa vật thể, tức là khách du lịch đến Hội An thoạt đầu là để khám phá khu phố cổ. Nhưng rồi đến Hội An càng nhiều thì người ta lại càng thích thú không chỉ về mặt kiến trúc của phố Hội, vì chỉ cần đi vài ngày là hết khu phố cổ đó. Khách du lịch thích ở Hội An cả  một cái gì đó rất là lung linh, không chỉ bằng những đèn lồng mà sự  lung linh  ở đây lại thấm vào lòng họ từ nếp sống của người dân Hội An, từ cách hành xử của người dân Hội An. Điều này cực kỳ quan trọng để khách du lịch đến Hội An lại có cảm giác như được trở về nhà của họ. Một cảm giác rất yên bình và thân thiện…

PV: Ông là người sinh ra ở Hội An?

Ông NS: Vâng, tôi sinh ra ở Hội An.

PV: Nếu so với thời ông còn bé, thời ông còn trẻ, ông có cảm thấy Hội An đã đổi khác nhiều không? Ông có cảm thấy tính cách, phong cách ứng xử của người Hội An có thay đổi nhiều hơn trong quá trình tăng trưởng du lịch?

Ông NS: Chuyện là như thế này: tôi sinh ra ở vùng quê Cẩm Thanh, cách  trung tâm thành phố đây khoảng 4 cây số. Rồi lớn lên tôi vào học ở Trường Trần Quý Cáp, cũng được tiếp xúc nhiều nhưng lúc đó cũng không để ý nhận xét gì lắm. Sau khi đi bộ đội, trở về Hội An với tư cách cán bộ lãnh đạo, thì mình mới có thời gian mà ngẫm lại, nhìn lại. Mình mới thấy rằng, việc thay đổi là không thể tránh khỏi, có những cái thay đổi nhanh chóng. Duy chỉ có một điều tôi thấy rằng từ khi tôi còn nhỏ đến giờ vẫn không thay đổi: nếu ở các đô thị khác thì nhà nào nhà nấy cửa đóng then cài nhưng ở Hội An thì việc đó hoàn toàn không có.

Ở Hội An từ xưa đến giờ, một việc nào đó xảy ra ở trên phố này, thì ngày mai, tới quán cà phê là ta biết liền. Không phải người ở đây hay "buôn dưa lê" đâu, mà đơn giản là người Hội An rất quan tâm tới nhau. Nếu nhà ai đó hôm nay có một ông nào đó bị đau ốm và qua đời, thì mọi người quen biết với ông ấy sẽ biết tin ngay dù gia đình không đi đưa tin và ai đã quen với người quá cố, dù chỉ sơ sơ thôi, thì đều sẽ cố gắng tới tập trung để đưa ma, dù gia đình người đã chết không biết đó là ai… Hôm nay anh làm việc gì tốt hay việc gì xấu ở Hội An thì ngày mai người ta cũng biết ngay… Nhưng như vậy không phải ở đây người ta nhiều chuyện mà là người ta rất quan tâm đến nhau. Điều đó hiện nay vẫn tồn tại trong Hội An này.

PV: Đó là nếp sống làng mạc, xóm mạc, chứ không phải phố thị theo cách hiểu thông thường…

Ông NS: Nhà ở Hội An không bao giờ cửa đóng then cài. Còn người Hội An, bây giờ có nhiều người giàu lắm nhưng dù giàu có đến cỡ nào cũng không hợm hĩnh, không thể hiện là mình rất giàu có. Thậm chí có việc ở Hội An người ta làm từ thiện có thể hàng mấy trăm triệu đồng nhưng người ta vẫn không nói tên ra. Nếu thấy việc cần giúp những hoàn cảnh khó khăn là họ đóng góp  nhưng họ không muốn tuyên truyền tên của họ và số tiền họ đóng góp, họ chỉ cần sự đóng góp của họ đến được địa chỉ thực sự cần thiết.

Nếp sống yên bình ở Hội An còn tạo cho con người ở đây cái tính không thích mạo hiểm, người ta chỉ làm những gì người ta biết chắc. Tôi còn nhớ, hồi  mới phát triển du lịch ở Hội An, khi Công ty Du lịch Hội An tuyển nhân viên vào làm khách sạn thì không ai đi làm cả. Bởi người dân họ nghĩ là vào khách sạn làm là phải thế này thế nọ, nên dù thất nghiệp, họ cũng không vào làm. Chỉ khi đã tìm hiểu rõ là làm lễ tân khách sạn là như thế nào, làm nhân viên dọn phòng là như thế nào thì người Hội An mới xin vào làm… Nói thật, tôi làm lãnh đạo chủ chốt ở đây đã 13-14 năm, từ Chủ tịch đến bây giờ làm Bí thư, nhưng tôi chưa thấy có trường hợp nào ở Hội An bị phá sản. Bí quyết đơn giản là cái gì không chắc thì không làm.

PV: Theo ông, nhờ những điều kiện khách quan nào mà người Hội An giữ được những nét tính cách như ông vừa nói? Nhờ địa lý, vật lý hay có một cái gì đấy theo kiểu địa linh nhân kiệt đặc thù ở đây?

Ông NS: Chuyện này nếu lý giải rành rẽ thì có lẽ sẽ là hơi dài một chút. Trước hết, Hội An cách đây 300 - 400 năm đã là một thương cảng, đã mở cửa giao lưu kinh tế với các nước rồi, mà giao lưu rất quyết liệt đấy. Tàu thuyền nhiều nước đã ra vào cảng Hội An. Văn hóa nhiều nước cũng thâm nhập vào Hội An. Bản thân người Hội An tiếp thu tất cả những thứ đó một cách có chọn lọc và biến những cái tinh hoa nhất thành cái của Hội An và của Việt Nam. Phải nói rằng, cách đây 300 - 400 năm, các cụ đã thể hiện bản lĩnh rất vững rồi, dù rằng giao lưu với rất nhiều nước trong điều kiện như vậy nhưng vẫn giữ được mình, và làm giàu có mình hơn, lấy những cái của bên ngoài làm giàu cho mình.


  Hồng thanh Quang thực hiện
1 | 2 | 3  >>Trang sau

Các bài mới:
     Câu chuyện thứ 46: Chuyện của nghệ sĩ Cát Phượng (22/10)
     Diễn viên Khương Ngọc cứ như vậy mà đi (21/10)
     Và bài hát, có đôi khi chỉ là cái cớ… (21/10)
     Hãy tin ngày ấy anh về (20/10)
     Thủ tướng Đức Angela Merkel “Bà đầm thép” của Châu Âu: Những góc nhìn bất ngờ (09/10)
     Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi: Luồng sinh khí mới của kỷ nguyên thay đổi (08/10)
     Ca sĩ Lý Hải: Một mình một ngựa một lối đi (04/10)
Các bài đã đăng:
     Khẩu khí Thảo Am (14/07)
     Bà Tú Quyên, vợ cố họa sĩ, thi sĩ Tường Vân: Niềm đau chôn giấu (14/07)
     Khác phong cách, chung mục tiêu (14/07)
     Nguyễn Khoa Bội Lan: Người làm chứng gần một thế kỷ (11/07)
     Nhà báo Trần Ấm: "Trọn đời với nghề" (09/07)
     Ông giáo làng tôn vinh Thánh Dóng (09/07)
     Nhà báo Xuân Ba: Tìm chốn bình yên (07/07)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39427285
TP HCM:
08.38241917
TIÊU ĐIỂM
Ca sĩ Lý Hải: Một mình một ngựa một lối đi
Có một nhà báo - Tổng Biên tập như thế
MC Quyền Linh: Những chi tiết vụn
Nhà nghiên cứu văn hóa Nguyễn Hòa: “Tiết tháo phải ở trên...”
Câu chuyện thứ 44: Chuyện của diễn viên Ngọc Lan
Thu Phượng và những ngày xa lạ
Người đàn bà chơi dao sắc
Nghệ sĩ Bảo Chung: Cho một tái nạm gàu
Đặng Trần Thường: Một con người hai nỗi oan
Có một thời để nhớ
Con trai người liệt sĩ
Chớm trưa với Nguyễn Chánh Tín
Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu: Chỉ còn mùa thu ở lại...
Nhà nghiên cứu văn hóa Nguyễn Hòa: “Cần chân thành và trung thực”
Nhạc sĩ Phương Uyên: Những tài hoa mâu thuẫn
Nhà báo Hữu Thọ: "Nói thì phải làm"
Vị lão tướng và bài học lòng dân Tây Bắc
Tấm lòng của vị tướng về hưu
Những ngày biệt giam cuối cùng…
Thế giới thứ hai tồn tại hay không tồn tại?
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"