Chào bạn!      
Trang nhất > An Ninh Thế Giới Cuối Tháng > Nhân vật
NSƯT Đức Long: Một tôi và một đám đông
10:30, 04/04/2008

Một hình dáng lòng khòng trong bộ đồ bạc phếch. Mặt cũng bạc. Một chút mỏi mệt. Một chút tự tại. 16 năm với chiếc xe cũ như một giấc mơ cũ. Đi và về. Lẫn vào trong những con đường Hà Nội nhiều bụi. Sau gần 30 năm ca hát vẫn vậy, vất vả yêu nghề như tất cả "ca sỹ nhà nước", vất vả sống như những "công chức nhà nước". Đó là Đức Long, người tự coi mình là một người thợ lành nghề, nhưng suốt 48 năm làm người, chưa một ngày thôi vất vả!

Mặt nhàu cô đơn

Tôi đã tìm kiếm rất nhiều lần trên Internet những thông tin về Đức Long, nhưng kết quả thường làm cho tôi hoang mang nhiều. Có thể nói là gần như không có gì. Tôi đem sự hoang mang ấy đến gặp Đức Long và điều đó làm anh bật cười. "Người ta quên mình đi là vừa, cũng 30 năm rồi, già quá, ai mà nhớ? Để cho các bạn trẻ tiến lên chứ".

Đức Long hút thuốc nhiều, mỗi khi rít thuốc má hóp hết cả lại, nhìn như một người thợ già bên ký ức của mình hơn là người đàn ông vẫn còn khoảng thời gian cuộc đời rộng dài trước mặt. Mỗi ngày ít nhất anh hút 4 bao thuốc, có khi nhiều hơn. Điếu thuốc không ngừng đỏ trên môi.

Nhìn anh ngồi một mình trong quán cà phê vắng, cái mặt ấy nhàu nhĩ và cô đơn như thể sắp kiêu hãnh cháy. Anh nói, hút thuốc chả hay ho gì, nhưng nghiện rồi, và nó như một thứ bệnh nghề. Nếu anh ngừng hút thuốc chừng ba chục phút là cổ họng gần như khản đặc và nói không thành tiếng.

Thế nên, mỗi buổi sáng tỉnh dậy trong căn phòng nhỏ của mình, điều đầu tiên anh cần là hút ba điếu thuốc rồi mới chuẩn bị ra khỏi nhà. Đến lúc này thì tôi hiểu, vì sao vóc dáng này, khuôn mặt này sau nhiều năm không đổi thay.

Chất nicotine ngấm sâu trong máu anh, và anh đã đến mức lệ thuộc vào chúng và chúng như một thứ nhiệt kế đo sức khỏe của anh mỗi ngày. Anh biết như vậy là một điều không tốt. Nó còn gây cho anh hàng loạt những tin đồn, chẳng hạn như anh là kẻ nghiện ma túy hoặc những thứ tương tự thế.

Đức Long hiểu điều đó và cũng có những lúc buồn. Nhưng tôi cũng biết, có những thói quen xấu mà rất nhiều khi người ta phải lệ thuộc rồi không thể dứt ra. 

Đức Long rất sợ những đám đông. Bắt anh ngồi quanh một bàn nhậu thì đó là một cực hình. Cái mặt nhàu của anh dễ làm người ta liên tưởng tới những bữa nhậu say sưa cho cạn kiệt nỗi buồn, như văn chương hay vẽ những người nghệ sỹ.

Nhưng anh gần như tuyệt giao với thế giới của cồn. Không bia rượu. Anh sợ những cuộc quây quần vui vẻ, sum họp. Sợ những lời chúc tụng giao đãi ầm ào. Sợ cả những thú vui phồn thực ồn ĩ. Như thể anh thuộc về một nỗi cô đơn nguyên thủy.

Ngày nào cũng vậy, cứ sau 11h đêm là có thể thấy anh cùng một vài người bạn ở quán cà phê Napoli trên phố Phan Bội Châu. Quán nhỏ, người không ồn ào và tiếng nhạc ấm cúng. Đức Long khi hát cũng hợp với không gian nhỏ và vừa như thế. Anh sợ những không gian cần gào thét mà tiếng micro của ca sỹ nhiều khi không lớn bằng tiếng khán giả hò reo. Có vẻ như anh mãi mãi chỉ là một chiếc lá trong rừng cây rậm rạp.

Dù bên cạnh biết bao bạn bầu, dù có biết bao nhiêu nơi chốn để nương tựa mỗi lúc mỏi lưng chồn gối, nhưng chiếc lá ấy vẫn tách mình ra khỏi suối sông thác lũ, chỉ giữ lại một chút của riêng mình, đứng yên lặng một mình. Cả một cuộc đời, chiếc lá cô đơn...

Chưa một ngày bình yên

8 tuổi, Đức Long trở thành cậu bé mồ côi. Cha mẹ anh ra đi đột ngột sau cơn bạo bệnh. Và kể từ đó, anh phải ngụp mình vào đời sống, phải neo mình trong nhiều nơi chốn để dần ngoi lên, trưởng thành và làm một người nghệ sỹ. "Lúc nào tôi cũng có ý nghĩ, dù tôi nghèo, mồ côi, nhưng tôi không được trở thành kẻ ăn bám, sống dựa" - Đức Long nói.

Anh bắt đầu đi học, kèm theo đó là những buổi đi làm thêm, để cố gắng có đủ tiền mua tem phiếu trong những ngày bao cấp khó khăn, để những chú bác cô dì cưu mang anh không phải canh cánh lo thêm một miệng ăn giữa kỳ nghèo túng.

Học hết cấp hai, Đức Long đi làm công nhân, việc học dở dang ấy phải mãi sau này anh mới bổ túc xong. Và trở thành một thợ lái máy xúc tại mỏ than Hòn Gai. Anh nói, dù có làm thợ thì anh cũng cố gắng hết sức để trở thành thợ giỏi. Và sẽ không bao giờ nhận bất cứ thứ gì không phải của mình.

Và rồi, cuộc thi nghệ thuật quần chúng năm 1984 đã kéo Đức Long ra khỏi cuộc sống của một người thợ. Anh trở thành ca sỹ của Đoàn nghệ thuật Phòng không - Không quân sau khi được huy chương vàng từ cuộc thi này, bắt đầu cuộc đời của một nghệ sỹ.

Nhưng hành trình ấy cũng là hành trình khổ nạn, vất vả để trưởng thành với một nghệ sỹ tay ngang mà cái vốn đang có chỉ là một thứ năng khiếu trời cho. Nghề hát nghiệt ngã. Đã có không biết bao người đến, cả đời chỉ được đứng trong một đám đông làm hợp xướng viên, không bao giờ có cảm giác cầm một cái micro đúng nghĩa. Rồi sự nghiệp lặng lẽ đến, lặng lẽ đi.


  Hoài Phố
1 | 2  >>Trang sau

Các bài mới:
     Nhạc sĩ Phạm Tuyên: "Tôi là người Mohican cuối cùng của dòng họ..." (22/04)
     Nữ đạo diễn truyền hình Quỳnh Châu: Cha tôi, người thầy đầu tiên của tôi (21/04)
     Ca sĩ Nguyễn Đình Thanh Tâm: Như giấc liêu trai (18/04)
     Một nhận diện sau một lần va đập... (12/04)
     Chuyện của nghệ sĩ Ánh Hoa (10/04)
     'Triệu đoá hồng" cho tuổi 70 (09/04)
     Nghệ sĩ Thương Tín: Luận chuyện đàn ông (04/04)
Các bài đã đăng:
     Trong "đế chế" Microsoft (04/04)
     Vùng dậy cứu mình và cứu bạn (02/04)
     Người phụ nữ tay không trở thành triệu phú đôla (02/04)
     Tướng Trần Văn Đôn của chế độ Sài Gòn: Chuyên gia trở cờ (31/03)
     Kỳ nghỉ hè cuối cùng của Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ (28/03)
     Ca sĩ Thùy Dung: Chưa toan về già (27/03)
     NSND Quang Thọ: Đêm nghe tiếng than rơi (26/03)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39427285
TP HCM:
08.38241917
TIÊU ĐIỂM
Siêu mẫu Thanh Hằng và "chân dài dị bản"
Cay đắng tình yêu
Người lãnh đạo, chỉ huy xuất sắc của Lực lượng CAND
Ca sĩ Thu Phương: Mặn hơn nước mắt
Chuyện của nghệ sĩ Diệu Hiền: Tơ tình giăng giăng (Kỳ cuối)
Chuyện của nghệ sĩ Diệu Hiền: Mong manh phận hát (Kỳ I)
Chín năm và hai giấc mơ “Bầu” Đức
Có một niềm đam mê như thế
Tôn vinh phép lạ đời thường
Người của một thời
Phải quần tụ lòng người
Những chuyến đi bảo vệ Bác Hồ
Yêu từ cái nhìn đầu tiên
Chuyện của diễn viên Thanh Thúy
Lãng tử Thương Tín
“Cứ gọi tôi là anh Hai Thắng...”
Nhớ Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh: Buồn vui một thuở
Người đàn bà mang gương mặt hạnh phúc
Chân tướng quân Hoàng Hoa Thám: Huyền thoại linh thiêng
NSƯT Minh Châu: Không có thời gian để cô đơn
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"