Chào bạn!      
Trang nhất > An Ninh Thế Giới Cuối Tháng > Chuyện khó tin có thật
Làm sao dứt được tội lỗi (Kỳ 2)
3:23, 27/06/2011

Kính thưa các anh các chị!
Tôi đã đọc bức thư thứ nhất của P. Bức thư của P. ngắn ngủi quá, chỉ mấy dòng mà đủ huỷ hoại trái tim, nhấn chìm tâm hồn tôi trong đau khổ và tan nát. “H. ơi! Viết cho H. mấy chữ này thôi mà lòng P. đau như ai dứt từng khúc ruột. P. đã tránh mặt không gặp H. vì P. đã đánh mất tình yêu của chúng mình rồi. P. đã không thể và không bao giờ có H. được nữa.

Xin H. hãy tha lỗi cho P. Xin hãy tha lỗi cho P. nhé. P. chỉ muốn trốn đi đâu đó thật xa để không bao giờ còn phải gặp lại H. nữa. Một lần nữa, xin H. hãy tha thứ cho P. Hãy cố gắng quên P. đi và tìm niềm vui mới, hạnh phúc mới. Từ nơi xa, bao giờ P cũng nguyện cầu cho H. được hạnh phúc”.

Tôi không thể nào đủ sức để đọc nốt 2 bức thư của M. em gái P. Tôi không còn tâm trí nào nữa. Tôi đã đọc đi đọc lại mấy dòng chữ ngắn ngủi của P gửi cho tôi đến hàng trăm lần vẫn không thể lý giải được vì sao P. bỏ tôi và chạy trốn trong im lặng.

Có lẽ, khi quá yêu và quá đau khổ, người ta vẫn cứ muốn bám víu vào dù là những thứ vô vọng nhất để cho mình một niềm tin rằng P. vẫn yêu tôi, vẫn đợi chờ tôi. Tôi đã viết cho P. thêm chục lá thư sau đó nữa, viết trong điên cuồng, tuyệt vọng chỉ để hỏi P. vì sao, vì sao, vì sao em lại bỏ tôi, trốn chạy tôi. Những lá thư đi không có hồi âm.

Câu hỏi của tôi gửi vào vô vọng bặt vô âm tín... Và chỉ vài tháng sau những bức thư ấy được gửi trả lại địa chỉ người gửi mà không một lời giải thích, chứng tỏ, P. không hề đọc những lá thư ấy và không muốn nhận nữa.

Thời gian trôi đi...tôi lao vào học tập nốt năm học còn lại, trong lòng mang một vết thương trống hoác không thể nào lành... Cho đến một ngày gần như là những ngày cuối cùng kết thúc khoá học, tôi bỗng dưng gặp M. em gái P. ở thủ đô của Tiệp Khắc.

Sau này, bao nhiêu lần ngồi một mình trong bóng tối, tôi luôn tự hỏi có phải ông trời đã trêu cợt tôi, sắp xếp cho số phận tôi, an bài cuộc đời tôi trong cuộc gặp gỡ định mệnh này. M. đã đến khu học xá nơi tôi ở và học tập để tìm tôi.

Khi người quản lý gọi tôi ra có khách, nhìn thấy M., hai chân tôi muốn khụy xuống vì hình bóng của P. hiện ra. Tôi phải mất hơn 1 phút để trấn tĩnh, để định thần, và cố gắng để đè nén những cơn bão lòng bấy lâu đang ẩn nấp trong mình chợt bùng phát dữ dội. Phải thừa nhận hai chị em song sinh M. và P. giống nhau như hai giọt nước. Nếu không nói, chắc không thể nhận ra đâu là chị, đâu là em.

Chúng tôi có một ngày lang thang bên nhau trên đất Tiệp. Tôi tránh để không hỏi tin tức về P, không muốn nhắc lại chuyện cũ. M. sang Tiệp 3 tháng, theo đợt công tác của cơ quan UBKH nơi M. làm việc. Thời gian này tôi cũng đã tốt nghiệp khoá học, đang chờ bằng và làm nốt các thủ tục về nước nhận công tác. Tôi có thời gian nhiều để đi chơi, tâm sự cùng với M.

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, như là định mệnh, như là số phận, là sự sắp đặt của ông trời ở trên cao. Trái tim bị tổn thương đau đớn vì bị phụ tình dễ để xoa dịu và làm cho nó đỡ chảy máu bằng một tình cảm dịu dàng chân thành xuất phát từ đáy lòng.

M. đã chủ động đến với tôi trong lúc tôi khủng hoảng nhất. Khi yêu M. rồi, tôi mới biết M. từ khi lớn lên đến giờ chưa từng một lần yêu ai. M. nói với tôi: Tình yêu đẹp của chị P. và anh đã khiến cho trái tim em khó tính hơn rất nhiều. Em cũng ao ước có một mối tình đẹp như anh chị, và một người yêu xứng đáng cho mình ngưỡng mộ, tôn thờ, hy sinh và dâng hiến.

Ba tháng ở Tiệp Khắc tôi có M., có tình yêu mới sưởi ấm tâm hồn và làm lành những vết thương đau đớn trong quá khứ. Tôi đã cảm nhận được hạnh phúc ngọt ngào đang trở về bên mình. Cuộc sống vẫn luôn có phép nhiệm mầu kỳ diệu ở phía trước và đang chờ đón ta mà tay không hề hay biết. Hạnh phúc là một ẩn số ở phía cuối con đường mà bạn đang đi. Tôi ở lại chờ M. cùng kết thúc chuyến công tác và trở về Việt Nam.

Lễ cưới của chúng tôi được ấn hành trong thời gian tới. Gia đình hai bên đã biết chuyện của chúng tôi, ai mừng vui cho hạnh phúc mới của chúng tôi thì đều vun vào nhiệt tình. Tôi cũng rất mãn nguyện và hạnh phúc.

Đến lúc trở về Vịêt Nam, qua lại để chuẩn bị làm đám cưới cho P., lần đầu tiên tôi mới hỏi M. vợ sắp cưới của tôi rằng, tôi vẫn rất lạ và muốn biết vì sao P. chị gái M. lại bỏ tôi khi giữa chúng tôi đã tính chuyện trăm năm, và bây giờ P. sống ra sao, có hạnh phúc không. M. ngạc nhiên tròn xoe mắt nhìn tôi và hỏi: “Ủa, thế anh không hề đọc hai bức thư của em gửi cho anh hồi anh từ Việt Nam sang Tiệp à?”.

Trời đất, đến bây giờ tôi mới lúng túng giật mình vỗ trán nhớ ra chuyện là sau khi đọc bức thư của P. thì tôi không còn bụng dạ và tâm trí nào để đọc nốt hai bức thư còn lại của M. gửi cho tôi. Tôi đã để quên hai bức thư của M ở đâu đó giữa đống sách vở mà tôi kẹp lá thư vào đó trong bộn bề hành trang của tôi mà chưa một lần bóc ra để đọc. “Có thật là anh không đọc thư của em không?”.

Câu hỏi của M. nhắc tôi quay về với thực tại. Tôi buộc phải nói thật với M. là sau khi đọc lá thư chia tay của chị gái M., tôi đã không đủ sức để đọc tiếp thư của em. M. nói ngậm ngùi. Vậy thôi, anh cũng đừng biết thêm chuyện làm gì, số phận đã an bài hết tất cả rồi anh ạ. Hãy để chị P. bình yên với cuộc sống hiện tại của chị ấy.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra rất tốt đẹp. Những ngày lo đám cưới, P. cũng xin nghỉ việc về nhà bố mẹ đẻ để lo đám cưới cho em gái, như một người chị thương em và có bổn phận. P. tránh tiếp xúc với tôi, không gặp gỡ. Ngày cưới, P. chúc vợ chồng tôi một chén rượu và cười rất tươi khi nói rằng: “Ngày xưa, chúng mình là bạn, nhưng có duyên mà chưa có phận. Bây giờ, H. lại là em rể của mình, có lẽ đó là duyên trời, và thực sự P. cảm thấy rất ấm lòng, hạnh phúc khi em gái P. lấy được một người chồng như H..

Tất cả quá khứ đã qua đi, đã ngủ yên, P. chỉ mong H. sống có trách nhiệm và hạnh phúc với em gái của P. là M. Hãy là một người chồng tốt, một người em rể tốt, con rể tốt của gia đình”. Tôi nhìn thấy P. rất vui vẻ, thoải mái và hạnh phúc. Gương mặt P. rất thanh thản vô tư. Tôi thấy nhẹ lòng...

Đêm tân hôn, M. dâng hiến cho tôi đời con gái trinh trắng mà bao nhiêu lâu em gìn giữ. Tôi thật sự là một người chồng hạnh phúc. Tôi đã nghĩ, ông trời không bỏ ai, không cho tôi lấy được người yêu đầu đời là P. thì lại ban cho tôi một phần của tâm hồn P., xương thịt P. trong hình hài vợ của tôi hiện tại là em gái song sinh của P.

Tôi không còn điều gì để mà không đón nhận hạnh phúc ngọt ngào. Nhưng cũng chính trong đêm tân hôn, sau phút giây thăng hoa của hạnh phúc, M. đã úp mặt vào ngực tôi và thổn thức: “Em thương chị P quá, giá như chị ấy sống hạnh phúc hơn thì em cảm thấy thanh thản hơn anh ạ”.

Sau này, và sau này nữa, tôi đắng lòng bởi gương mặt ngời sáng hạnh phúc của P trong lễ cưới em gái mình với người yêu cũ của mình. Tôi mới biết rằng, đằng sau phút giây thanh thản vô tư để tôi và em gái cô ấy được hạnh phúc, P đã khóc cạn khô nước mắt.

Cũng chỉ sau ngày cưới, tôi mới quyết tâm tìm lại được 2 bức thư cũ mà tôi đã có phút giây ngỡ rằng hay tôi đã bỏ quên nó giữa thủ đô Tiệp Khắc. Tôi đã đọc 2 bức thư, và tiếc thay để làm gì nữa khi chạm vào một phần sự thật mà lẽ ra tôi phải biết nó sớm hơn cách đây 1 năm.

“...Anh H kính mến! Em cũng giống như chị gái em, đã không đủ dũng cảm, không đủ can đảm để nói sự thật với anh những ngày anh ở quê nhà. Mặc dù chị em đã giao cho em trách nhiệm nặng nề này là gần gũi anh, nói cho anh biết sự thật hoàn cảnh trớ trêu của chị để anh hiểu mà quên chị ấy đi, lo cho mình một hạnh phúc mới.

Khi em một mình ra đón anh trên sân ga, em đã không thể không khóc. Em đã cố để bình tĩnh, cố để thay chị em làm tròn trách nhiệm mà em đã không thể. Em hèn nhát quá phải không anh. Em đã khóc bao nhiêu nước mắt cùng với chị gái em vì tiếc cho mối tình quá đẹp của anh chị, tiếc cho số phận của chị em đã không thể có được anh. Càng tiếc, càng khóc, càng đau khổ thay cho chị em mà không nói được nên lời. Chính vì vậy mà khi tiễn anh lên máy bay, em đã ngồi viết những dòng chữ này gửi sang cho anh.

 Anh ơi, không phải chị P. em đã hết yêu anh, đã thay lòng đổi dạ mà phụ tình anh đâu. Chuyện dài và trớ trêu lắm, trong thư em không thể kể hết được ngọn nguồn của mọi việc. Em chỉ có thể nói với anh đại ý rằng, chị P. đã bị một người đồng nghiệp ở cơ quan tìm mọi cách để chiếm đoạt bằng được thân xác và con người chị ấy.

Chỉ vì một phút yếu lòng, một phút bất cẩn, một phút nhẹ dạ không làm chủ bản thân mà chị ấy đã rơi vào bẫy tình thắt chặt của một người đàn ông khác si mê chị ấy bấy lâu nay. Bẫy tình của người đàn ông này giăng lên lâu rồi và kỳ công chờ đợi nên bây giờ một khi chị P em đã nhẹ dạ sa chân thì không còn cơ hội để thoát ra được nữa anh ạ.

Giờ đây chị ấy cảm thấy không thể xứng đáng với tình yêu của anh nữa. Chị ấy đã chạy trốn anh, đã lánh mặt anh trong đau khổ khốn cùng. Chị ấy rất thương anh, không dám hy vọng anh sẽ hiểu và tha thứ cho chị, bởi xét cho cùng lỗi phản bội của chị ấy quá nặng và  không thể tha thứ. Chị P. em đã quyết định tuân theo số trời mà không cưỡng lại được nữa.

Có cưỡng lại cũng chẳng ích gì khi trong lòng mình luôn tự dằn vặt đau đớn. Anh H ơi! Em chỉ biết nói rằng, mọi thứ có lẽ có bàn tay sắp đặt của số phận rồi. Anh hãy quên chị ấy đi và tìm cho mình một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới...”.

Bức thư thứ 2

“...Anh H. kính mến! Em vừa gửi cho anh bức thư thứ nhất không biết đã kịp đến tay anh chưa thì chị P em lại xảy ra chuyện, anh ạ. Em buồn lắm, không biết vì sao đời chị P em khổ thế. Anh có thể hiểu và thông cảm mà tha thứ cho chị P. được không? Chị P. khóc suốt mỗi khi nhắc đến anh. Chị P. em quyết định nhắm mắt đưa chân, quyết định lấy chồng và chồng chị ấy không phải ai khác mà chính là người đàn ông đã giăng bẫy tình với chị ấy.

Em rất thương chị P. và sợ rằng chị P. em sẽ không hạnh phúc. Yêu một người, kết hôn với một người, liệu đó có phải là quyết định tốt không anh. Anh có thể ngăn cuộc hôn nhân của chị P. lại được không? Anh có thể tha thứ cho chị ấy được không và kéo chị ấy trở về.

Em nghĩ anh và chị đã có một tình yêu trải qua bao năm thử thách như vậy nếu để tan vỡ đi thì tiếc lắm. Ai trong đời chẳng có phút giây lầm lỗi, em có thể cầu xin anh ngăn chị ấy lại khi chưa muộn. Hãy viết thư cho chị gái em giùm em và hãy cho chị ấy một cơ hội để lựa chọn một cuộc sống tốt đẹp hơn anh nhé. Em cầu xin anh đấy...”.

Sau này và cả rất lâu nữa, tôi luôn giày vò mình và tự hỏi. Tại sao tôi lại bỏ quên hai bức thư này: Tại sao tôi lại lãng quên nó chính vào thời điểm tôi cần phải đọc nó nhất. Tại sao tôi lại làm thế chứ. Có phải ông trời lại một lần nữa sắp đặt trớ trêu mọi chuyện để thử thách lòng kiên nhẫn của tôi?

Sau đám cưới của tôi với em gái P. được 5 tháng, khi vợ chồng tôi sung sướng thông báo với hai gia đình hai bên là vợ tôi đã mang bầu bé gái đầu lòng thì cũng là lúc vợ chồng tôi lặng người trước tin P ly hôn chồng. (Còn nữa).

N.N.H. - TP Vũng Tàu

Lời BBT:

Độc giả thân mến! câu chuyện của anh N.N.H. chưa dừng lại ở đây. Vì sao P. tan vỡ gia đình, số phận của P. rồi sẽ trôi nổi tới đâu? Tại sao những day dứt của anh NNH lại kinh khủng như vậy như anh đã từng nói ở trong bức thư đầu tiên là “Tôi luôn có cảm giác mình đã ngập sâu trong bể đời tội lỗi, càng vùng quẫy càng không thể dứt ra được. Mỗi một ngày qua đi là một ngày tôi sống trong giấc mơ hãi hùng. Một đêm qua đi trong giấc ngủ vùi mệt nhọc, tỉnh giấc là tôi lại đối mặt với những dằn vặt. Tôi luôn luôn mang nặng trong mình một câu hỏi: Làm sao để dứt được tội lỗi”?

Câu chuyện trên còn nhiều những tình tiết éo le và phức tạp mà những người trong cuộc không ai lường trước hết được những bi kịch có thể xảy đến. Kính mời quý độc giả theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện ở số báo tới


 

Các bài mới:
     Câu chuyện thứ 210: Mẹ đã nhẫn tâm khi sinh ra con (24/08)
     Mẹ đã chối từ thiên chức vì con (12/08)
     Câu chuyện thứ 208: Lạy chị! Em đã sám hối kiếp này (Kỳ cuối) (31/07)
     Lạy chị! Em đã sám hối kiếp này (18/07)
     Lạy chị! Em đã sám hối kiếp này (01/07)
     Cùng chống lưng nhau (30/06)
     Tôi đứng giữa bộn bề chồng cũ và chồng mới (30/05)
Các bài đã đăng:
     Làm sao dứt được tội lỗi? (03/06)
     Tôi phải làm gì để con tôi nhận mẹ? (25/05)
     Tôi đã phản bội hai người đàn bà (12/05)
     Tôi tự viết tiểu thuyết éo le cho đời mình (27/04)
     Câu chuyện thứ 136: Bi kịch không giống ai (08/04)
     Cha tôi đã nhận tội cho vợ mình (25/03)
     Tôi đã từng có ý định hại chồng mình (14/03)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39427285
TP HCM:
08.38241917
TIÊU ĐIỂM
Chuyện đời bất hạnh của tôi (kỳ 2)
Người anh họ thâm độc và hèn hạ lấy oán báo ân
Hôn nhân kỳ lạ và người vợ quái gở của tôi
Cha tôi đã chọn sống để yêu thương
Tấn bi kịch từ những chiếc mặt nạ cuộc đời (Kỳ 2)
Tôi có một nỗi đau giấu kín (kỳ II)
Cuộc đời này còn ai khổ hơn chị chồng tôi?
Cuộc đời em trai tôi đã bị đánh cắp (Phần II)
Tôi không thể giải mã cuộc đời mình…(phần II)
Chuyện tình kỳ lạ trong cuộc đời đắng cay của mẹ (kỳ II)
Chuyện động trời - có thể!
Tôi quá sốc khi biết sự thật về em rể
Tôi không hiểu chồng tôi là loại người gì
Mẹ đã tước đoạt đi của tôi tất cả
Tôi là người con dâu tội lỗi (kỳ II)
Câu chuyện thứ 156: Mùa xuân ấm áp (kỳ II)
Vòng kim cô nghiệt ngã
Tôi đã giết vợ một cách vô can…
Làm sao dứt được tội lỗi?
Tôi đã từng có ý định hại chồng mình
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"