Chào bạn!      
Trang nhất > An Ninh Thế Giới Cuối Tháng > Chuyện khó tin có thật
Câu chuyện thứ 97:
Tôi là một người cha tội lỗi
9:31, 15/05/2009

Tôi có một nỗi khổ trong lòng, chôn giấu suốt bao nhiêu năm nay. Càng cố quên thì càng nhớ, càng cố chôn giấu lại càng không thể xóa bỏ được. Năm nay cũng đã ngoài 70 tuổi rồi, thời gian hữu hạn, tôi nghĩ chỉ có việc nói ra nỗi khổ của lòng mình với thiên hạ, với trời đất, may ra tôi mới thanh thản, để mai này nhắm mắt xuôi tay linh hồn tôi mới siêu thoát được trong cõi vĩnh hằng.

Kính thưa các anh, các chị trong Ban biên tập!

Tôi nguyên là một bác sỹ nghỉ hưu. Vợ tôi cũng trong ngành Y, bà ấy từng là y tá giỏi của trạm y tế nơi tôi làm Trạm trưởng. Cả hai cùng làm nghề y nên việc cứu người coi như là nhiệm vụ và bổn phận. Không kể bất kỳ đêm hôm, mưa gió, ai đau ốm, ai sinh nở, ai không kịp đến trạm y tế xã, hễ cứ có người gọi là vợ chồng tôi lại bươn bả tới tận nhà khám và cho thuốc để chữa trị kịp thời. Dân làng kính trọng vợ chồng tôi như một người có ân đức lớn.

Gia đình chúng tôi sống hạnh phúc và êm ấm trong vòng tay yêu thương của dân làng. Ngày mùa, có củ khoai ngon, cân nếp dẻo mọi người đều mang đến cho vợ chồng tôi coi như món quà trả ơn nghĩa những lúc vợ chồng tôi giúp họ trong cơn hoạn nạn. Vợ chồng tôi sinh được hai đứa con, một trai một gái. Hai đứa con tôi nổi tiếng trong làng bởi chăm ngoan học giỏi. Nhất là cậu con trai đầu lòng càng lớn càng khôi ngô tuấn tú. Cháu mang dáng dấp cao lớn của bố và gương mặt thuần hậu đẹp đẽ của mẹ.

Nhiều lúc nhìn hai đứa con, vợ chồng chúng tôi lấy làm mãn nguyện và cảm ơn số phận đã mang hạnh phúc đến tròn đầy cho gia đình tôi. Con trai tôi từ nhỏ cháu đã tâm nguyện lớn lên theo nghề bố mẹ để cứu người. Tốt nghiệp lớp 12, cháu thi đỗ vào Đại học Y Hà Nội. Con gái tôi lại mơ làm cô giáo dạy văn, nên cháu vào Đại học Sư phạm Hà Nội. Hai đứa vào đại học lần lượt cách nhau 3 năm.

Cùng một lúc nuôi hai đứa con đi học đại học những năm tháng đất nước vừa qua bao cấp, kinh tế rất khó khăn, lương công chức của hai vợ chồng rất thấp, nên cuộc sống của chúng tôi vô cùng vất vả. Vợ chồng tôi phải xin ruộng để làm thêm, trồng lúa, trồng khoai sắn, chăn nuôi lợn gà để cải thiện cuộc sống và dành cả 2 suất lương cho con đi học. Mấy năm đầu, con trai tôi chi tiêu rất tiết kiệm, nhưng đến năm thứ 3, thứ 4, đặc biệt là hai năm cuối của đại học, cháu chi tiêu rất nhiều, tháng nào vợ chồng tôi cũng phải bán lợn để gửi cho con. Việc học của con trai rất tốn kém, cháu xin tiền liên miên, bao nhiêu tiền gửi cho cháu chỉ được dăm bữa nửa tháng là hết sạch.

Thương con, cứ nghĩ là con học năm cuối, phải đi thực tập, vất vả nhiều, chi phí nhiều nên hai vợ chồng cứ cặm cụi làm và dồn hết cho con. Chính sự chủ quan quá tin vào con mình nên vô tình vợ chồng chúng tôi đã để cháu tuột khỏi sự quản lý của gia đình mà rơi vào vòng xoáy cuộc đời. Bất hạnh cũng giáng xuống đầu vợ chồng tôi kể từ đó.

Sau 6 năm học, con tôi tốt nghiệp ra trường. Khi vào trường cháu là một thanh niên tuấn tú khỏe mạnh và rất đẹp trai, ngày ra trường cháu ốm yếu xanh xao và gầy gò. Cứ nghĩ do việc học y khoa vất vả, hai vợ chồng rất thương, cứ ra sức bồi bổ cho con khỏe, để chuẩn bị xin cho con đi làm. Chúng tôi đâu hề hay biết rằng con tôi đã bị nghiện ma túy nặng. Phải rất lâu sau đó, chúng tôi mới biết được sự thật kinh hoàng này. Đó là thời điểm tôi dẫn cháu đi xin việc, giục con ra Hà Nội lấy bằng tốt nghiệp để về nộp lên tổ chức thì thấy cháu cứ khất lần chối quanh. Khi tôi buộc cháu đi thì cứ mỗi lần đi là cháu lại xin rất nhiều tiền, đi được dăm bữa về tiền tiêu hết sạch mà bằng tốt nghiệp chẳng thấy đâu. Cháu lấy lý do lúc thì cô văn thư đi vắng, lúc thì thầy hiệu trưởng không có nhà, đủ mọi lý do khác nhau để không thể lấy được bằng tốt nghiệp.

Sinh nghi ngờ vì thấy tâm tính con thay đổi, tôi quyết định bảo với vợ để tôi ra trường của con hỏi tình hình cụ thể xem sao. Không ngờ, ra đến nơi tôi mới hay con tôi đã vi phạm kỷ luật, bị đuổi học trước đó 2 năm trời mà vợ chồng tôi không hề hay biết. Linh cảm của người cha biết con mình đã trượt ngã, nhưng trượt ngã bởi lý do gì thì tôi đang phân vân. Trên đường về nhà tôi đã nghĩ đến hàng ngàn vạn lý do để có thể con tôi rơi vào trường hợp đó. Nào là con tôi bị kẻ xấu lôi kéo, hoặc có thể con tôi bị rơi vào một hoàn cảnh bất đắc dĩ nào đó mà phải đền tiền cho người ta, hoặc con tôi đánh bài, cắm quán, chểnh mảng học hành... Trớ trêu thay ma túy là thứ mà tôi không bao giờ đặt ra giả thiết với con trai tôi cho dù thời điểm này, ở Hà Nội, ma túy đã trở thành một tệ nạn trong giới trẻ. Đơn giản vì con tôi có học hành tử tế, có nhận thức, được nuôi dạy trong một môi trường tốt, tôi tin con tôi không thể sa ngã như thế được.

Về đến nhà, tôi đã gọi con tôi ra ngoài nói chuyện riêng, tôi đã tát con trai tôi 3 cái tát như trời giáng. Bao nhiêu giận dữ, tôi trút vào mấy cái tát nảy lửa đấy và tôi khóc. Đây là lần đầu tiên tôi đánh con trai tôi, và cũng là lần đầu tiên tôi khóc vì con. Tôi hỏi con trai tôi vì sao con là đứa con trai học giỏi ngoan ngoãn là niềm tự hào của bố mẹ mà lại bị đuổi học? Con trai tôi gục đầu xuống, im lặng và không nói một lời nào cả. Mặc cho tôi quát tháo, giận dữ. Cho đến khi nhìn thấy những giọt nước mắt của bố nhỏ xuống, con trai tôi mới run rẩy cho tôi biết cái sự thật kinh hoàng kia. Con tôi đã dính nghiện ma túy. Đó là một ngày mà thế giới như đã sụp đổ quanh tôi, một ngày buồn đau nhất trong đời.

Tiếp theo đó là những ngày vợ chồng tôi cạn nước mắt theo con trai. Chúng tôi gần như tập trung sức lực để cai nghiện cho con. Những ai đã từng có con nghiện trong nhà mới thấu hiểu nỗi cơ cực, đau đớn ê chề. Cai nghiện hôm trước, hôm sau đã có bạn nghiện mang thuốc đến chích cho tại nhà. Cắt được cơn vật vã đói thuốc, hôm sau bạn xấu đã đến. Không biết bao nhiêu lần cai nghiện cho con, lên bờ xuống ruộng vì con nhưng ma túy đã chiếm đoạt và giết chết con tôi rồi. Tôi gần như sạt nghiệp trắng tay vì con. Cuối cùng, cực chẳng đã, tôi phải gửi cháu đi cai nghiện ở trại hơn một năm trời. Sau khi cai nghiện xong, con trai tôi đi ôn thi lại để quyết tâm thi vào đại học.

Có cha mẹ nào không muốn tin tưởng ở con và mong con mình phục thiện. Có ngờ đâu, bao nhiêu tiền mang đi ôn thi, con tôi ra Hà Nội và đốt hết cùng dân nghiện. Tiếp đó là những ngày tháng cháu bỏ đi lang thang không về nhà. Vợ chồng tôi tìm cháu hết ngày này qua tháng khác. Thi thoảng cháu trở về nhà chủ yếu là để trộm đồ trong nhà mang đi bán. Đến khi nhà không còn gì để trộm được nữa thì cháu đi lừa đảo bạn bè, bà con lối xóm để mượn xe đạp, xe máy đi cắm. Hơn mười năm trời cả gia đình tôi điêu đứng vì con. Cô con gái vì mang tiếng nhà có người nghiện nên không ai dạm hỏi, cuối cùng phải ưng thuận đi lấy chồng xa.

Nhưng đỉnh điểm của bi kịch là cái ngày vợ tôi ốm nặng nằm ở nhà, con trai tôi mò về nhà để năn nỉ xin tiền mẹ. Mẹ không còn tiền để cho, cháu đã cầm con dao ra và dọa đâm mẹ chết nếu mẹ không đưa tiền. Vợ tôi đã tăng xông mà bị tai biến mạch máu não. Nếu lúc đó, tôi không về kịp thì không thể cấp cứu được cho vợ tôi.

Sau lần đó tôi đã xích cháu lại ở cột nhà và quyết tâm tự mình cai nghiện cho con. Than ôi, tôi không thể làm một người cha tốt khi tôi không cứu vớt được đời con tôi. Nhìn thân hình con tiều tụy, lở loét, ma túy đã ăn ruỗng mòn vào máu, vào cơ thể. Mỗi lần lên cơn, con trai tôi như một con chó dại cắn xé và mất hết nhân tính, bài tiết ngay tại chỗ, không kiểm soát được tình hình khiến cho cả nhà rất khổ tâm và mệt mỏi.

Con nghiện nặng, vợ ốm nằm liệt một chỗ, đó là những tháng ngày cùng quẫn của gia đình tôi và bản thân tôi. Tất cả tối tăm và mờ mịt. Nhà nghèo xác xơ, con trai tôi cắm nợ chồng chất. Khi bị xích lại ở cột nhà, cháu gầy như que củi, không ăn uống được gì, chỉ vật vã đòi thuốc, kêu khóc van lạy bố. Thương con không cầm lòng nổi, sợ con vã thuốc mà chết mất, đã có những lần tôi bất lực mà tìm mua ma túy về và trực tiếp chích cho con. Chích xong cho con trai, tôi lại ôm mặt khóc rưng rức. Những lúc ấy, tỉnh táo hơn vì có thuốc, con trai tôi đã van lạy tôi rằng đời cháu đã bị ma túy hủy hoại rồi, rằng cháu không thể làm lại được cuộc đời của mình nữa, cháu cũng không muốn sống khổ sở như thế này, cháu muốn tôi giúp cháu kết thúc cuộc sống càng nhanh càng tốt.

Các anh chị ơi! Trong một phút bất lực của chính mình, tôi đã nghe theo lời khẩn cầu của con trai tôi, tôi đã đồng ý để cho cháu được tìm đến cái chết. Và chính tôi, người đã rứt ruột đẻ cháu ra, nhưng lại tự tay kết thúc cuộc sống của con trai mình như kết thúc một món nợ đời đau xót nhất.

Sau bao nhiêu ngày tháng kiệt quệ, chiến đấu cùng với ma túy để giành giật lại đứa con trai độc nhất, tôi biết tôi đã hoàn toàn thua cuộc. Sau khi khẩn cầu bố, con trai tôi đã đưa cho tôi một tờ giấy ghi kết quả xét nghiệm dương tính HIV và van vỉ tôi cho cháu được kết thúc cuộc sống càng nhanh càng tốt. Khoảnh khắc ấy, tôi đã khóc như mưa gió. Ôi, giọt nước mắt của người cha nhỏ trong đêm sâu, trước mặt đứa con trai tiều tụy vì ma túy thật bi thảm não nùng.

Con trai tôi nói rằng, đây là kết quả xét nghiệm của cháu hồi còn ở trường đại học. Một người bạn nghiện của cháu đã bị chết vì HIV/ AIDS nên cháu đã lo sợ mà đi xét nghiệm máu vì có những lần lên cơn nghiền, không đủ tiền mua ma túy và kim tiêm riêng để chích, cháu và bạn đã chích chung. Đêm ấy, sau khi tìm mua ma túy về chích cho con trai để cháu qua cơn vật vã, đợi lúc cháu thiu thiu ngủ, tôi đã tiêm cho cháu một mũi thuốc độc để con trai tôi mãi mãi không bao giờ còn có thể tỉnh lại được nữa. Để cháu vĩnh viễn ra đi trong sự êm dịu mà không đau đớn về thể xác hay tinh thần.

Có ai có thể thấu hiểu được nỗi đau của người cha khi buộc phải tự tay kết thúc cuộc sống của con mình. Vợ và con gái tôi không hay biết chuyện, chỉ biết rằng, cháu chích quá liều sốc thuốc mà chết. Từ bấy đến nay, con trai tôi đã yên nghỉ được hơn mười năm rồi. Vợ chồng tôi đã xây phần mộ cho cháu đàng hoàng, ngày nào vợ chồng tôi cũng hương khói trên bàn thờ để chuộc lỗi với cháu. Mọi chuyện đã lùi sâu vào ký ức, con gái tôi giờ đã đề huề chồng con, tôi đã có hai cháu ngoại và cuộc sống gia đình đã yên bình hạnh phúc hơn xưa. Thế nhưng tôi luôn ám ảnh bởi việc tôi đã tự tay kết thúc cuộc sống của con trai mình. Nỗi đau ấy, nỗi ám ảnh ấy biết đến bao giờ mới nguôi ngoai được.

Cho đến lúc này, quỹ thời gian của tôi phía trước không còn nhiều nữa. Nhiều lúc tôi tự hỏi có phải tôi đã nhúng tay vào một tội ác kinh khủng không, có phải hành động của tôi là phạm pháp không? Và tòa án lương tâm của tôi sẽ không bao giờ phán xử cho tôi, một người cha tội lỗi đã không thể có phương cách gì để cứu được đứa con trai độc nhất của mình. Suốt bao nhiêu ngày tháng năm dài, tôi đã khóc thương cho linh hồn tội nghiệp của con trai.

Kính thư: N.X.L. Bắc Ninh

Lời BBT

Ông N.X.L kính mến!

Câu chuyện của ông thật buồn. Nếu công bằng trước luật pháp, ông là người có tội, và ông phải trả giá cho hành động của mình. Nhưng việc giết con của ông cho đến thời điểm này không có một ai hay biết ngoại trừ chính ông và sự đồng thuận của con trai ông, vì thế ông chưa phải chịu những hình phạt của pháp luật. Nhưng có một hình phạt còn dai dẳng hơn, đớn đau hơn là hình phạt của tòa án lương tâm, và ông đang ngày đêm phải trả giá. Nhưng ông NXL ơi! Xét một khía cạnh riêng tư nào đó thì ông có quyền làm như thế với bi kịch của riêng mình. Ông có quyền kết thúc mọi nỗi đau, kết thúc cái ung nhọt khủng khiếp đã bung vỡ, kết thúc những tủi hổ nhục nhã, bởi đứa con của ông đã không còn là một công dân lương thiện nữa.

Nếu ông để con trai ông tiếp tục sống chính là tiếp tục mọi bất hạnh cho con trai ông và cả gia đình ông, và ai dám chắc rằng con trai ông sẽ không vi phạm pháp luật và đến lúc đó hậu quả còn nặng nề hơn. Con trai ông không có quyền hủy diệt mãi cuộc sống của bố mẹ và gia đình. Mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi, dằn vặt nữa chỉ thêm khổ, và làm cho cuộc sống càng u ám bất hạnh hơn. Mong ông đừng cả nghĩ nữa mà vượt qua áp lực lương tâm để an hưởng tuổi già, vui vầy bên con cháu hưởng thụ những niềm hạnh phúc đích thực đang ở ngay trong cuộc đời mình


 

Các bài mới:
     "Tôi hoang mang không biết mình đã đúng hay sai" (Phần cuối) (01/04)
     Câu chuyện thứ 201: Tôi hoang mang không biết mình đã đúng hay sai (kỳ 2) (28/03)
     Câu chuyện thứ 201: Tôi hoang mang không biết mình đã đúng hay sai (kỳ 1) (11/03)
     Câu chuyện thứ 200: Chuyện khó tin của đời tôi (kỳ II) (19/02)
     Chuyện khó tin của đời tôi (02/02)
     Câu chuyện thứ 199: Tôi đã đúng hay sai khi bỏ chạy lấy người?... (30/12)
     Tôi đã đúng hay sai khi bỏ tình chạy lấy người (13/12)
Các bài đã đăng:
     Câu chuyện thứ 96: Câu chuyện của đời tôi! (30/04)
     Hãy tin ở mẹ (20/04)
     Tôi là người cha có lỗi (25/03)
     Tôi phải làm gì bây giờ? (16/03)
     Xin hãy tha thứ cho ông tôi (27/02)
     Tôi đã tha thứ cho cô ấy (12/02)
     Câu chuyện thứ 90: Nguyện cầu hạnh phúc mãi mãi (21/01)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39427285
TP HCM:
08.38241917
TIÊU ĐIỂM
Tôi không bỏ được nỗi hận
Chuyện đời bất hạnh của tôi (kỳ 2)
Người anh họ thâm độc và hèn hạ lấy oán báo ân
Hôn nhân kỳ lạ và người vợ quái gở của tôi
Cha tôi đã chọn sống để yêu thương
Tấn bi kịch từ những chiếc mặt nạ cuộc đời (Kỳ 2)
Tôi có một nỗi đau giấu kín (kỳ II)
Cuộc đời này còn ai khổ hơn chị chồng tôi?
Cuộc đời em trai tôi đã bị đánh cắp (Phần II)
Tôi không thể giải mã cuộc đời mình…(phần II)
Chuyện tình kỳ lạ trong cuộc đời đắng cay của mẹ (kỳ II)
Chuyện động trời - có thể!
Tôi quá sốc khi biết sự thật về em rể
Tôi không hiểu chồng tôi là loại người gì
Mẹ đã tước đoạt đi của tôi tất cả
Tôi là người con dâu tội lỗi (kỳ II)
Câu chuyện thứ 156: Mùa xuân ấm áp (kỳ II)
Vòng kim cô nghiệt ngã
Tôi đã giết vợ một cách vô can…
Làm sao dứt được tội lỗi?
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"