Chào bạn!      
Trang nhất > An Ninh Thế Giới Cuối Tháng > Nhân vật
Nhà báo Thanh Lâm: Đứng dậy từ những vấp ngã…
9:32, 26/11/2009
Hồng Thanh Quang
Ảnh: Minh Trí.

Nhà báo Thanh Lâm chia sẻ: "Phát triển không phải lúc nào cũng tốt nhé, có những lúc phát triển tốt, có những lúc phát triển là xấu đi, nguy và cơ mà, cơ hội mới thì cũng bao hàm những rủi ro mới… Thì mình đã không phân tích đầy đủ bức tranh đấy cho nên mình vấp váp là đúng thôi. Bản chất là mình rút ra được bài học đấy".

Dễ phải trôi qua đã 4-5 năm rồi nhưng bây giờ tôi vẫn nhớ hình ảnh Thanh Lâm trong chương trình truyền hình trực tiếp những ngày miền Trung phải gồng mình lên chống bão lũ. Và tới nay đối với tôi đó vẫn là một trong những chương trình hay nhất của VTV và cũng từ đó, Thanh Lâm trong cách hình dung của tôi luôn là một trong những gương mặt truyền hình ấn tượng nhất.

Gặp lại anh ở chỗ bạn bè trong những ngày này, khi miền Trung ta cũng đang phải vật lộn với thiên tai, tôi không thể không nhắc tới những cảm xúc của mình về chuyện ngày xưa nhưng Thanh Lâm, rất nhẹ nhàng và lịch sự, đã gạt đi ngay: "Anh ạ, chuyện đó lâu rồi mà, nhắc lại làm gì. Vả lại, lúc đó tôi làm cũng là do nhiệm vụ trên giao thôi. Bây giờ nhắc lại, lỡ ai đó lại nghĩ rằng chúng ta có ý gì đó khác…"

Nói thật là, nghe Thanh Lâm bảo vậy, tôi cảm thấy hơi bị "quê" nhưng rồi tôi cũng hiểu vì sao Thanh Lâm phải cẩn thận như thế. Vả lại, thực sự tôi cũng chẳng có ý gì khác mà chỉ muốn cùng Thanh Lâm hiểu thêm về công việc của những người làm truyền hình và thực sự tôi cũng lấy làm tiếc là trong những ngày đầu tháng 11 này, trên màn ảnh nhỏ không có được một chương trình sát cánh vùng miền Trung chống thiên tai như cái năm đáng nhớ ấy…

Phóng viên (PV): Chúng ta sẽ không "ôn cố" nữa nhé. Vậy tôi xin hỏi, công việc của Thanh Lâm hiện nay là gì?

Nhà báo Thanh Lâm (NB TL): Chính xác là như thế này, tôi hiện nay là Trưởng ban Biên tập Truyền hình cáp của Đài Truyền hình Việt Nam, tức là người giúp đài quản lý về mặt nội dung của hệ thống truyền hình cáp đấy. Công việc này có hai vế, một vế là quản lý, xem, duyệt nội dung; vế thứ hai là tham gia sản xuất một phần những chương trình ở trên hệ thống truyền hình cáp đấy…

PV: Một phần thôi?

NB TL: Đúng, một phần thôi. Vì, thứ nhất là, trong truyền hình cáp có những kênh nước ngoài. Thứ hai, nó có những kênh được gọi là xã hội hóa, tức là có các đối tác tham gia sản xuất cùng một phần với VTV. Họ làm, còn mình thì tham gia định hướng và duyệt nội dung…

PV: Công việc này có làm anh thích thú không, so với khi trực tiếp làm phóng viên, biên tập viên?

NB TL: Công việc đấy cũng rất là thú vị, nó là một cách làm báo khác. Nói rằng công việc đấy cũng rất thú vị là bởi vì, đó thật sự  là một việc mà trong đấy, hiện giờ mọi thứ mới chỉ ở giai đoạn bắt đầu.

Theo cách nhìn nhận của tôi, tiềm năng của truyền hình cáp và truyền hình trả tiền hiện giờ, không chỉ đối với VTV đâu mà với cả xã hội ta, là rất lớn vì chúng ta mới chỉ đi những giai đoạn rất là đầu tiên thôi. Thị trường còn rất lớn, cơ hội còn rất lớn.

Cái thứ hai nữa, không chỉ là góc độ thị trường hay là thương hiệu, hay là doanh số hay là kinh doanh, mà bản chất của nó là hình thức diễn đạt mới của những người đang ấp ủ một tâm nguyện muốn được làm truyền thông.

Tham gia vào cuộc chơi này bây giờ không phải chỉ có những người tâm huyết về nghề, mà còn có cả những nhà đầu tư, những người cho rằng, ngành Công nghiệp truyền thông nó sẽ thực sự phát triển. Và người ta nghĩ rằng, đây là thời điểm để bỏ tiền vào đó, đầu tư vào đó. Câu chuyện này là câu chuyện mà ở đâu đó nó kết hợp giữa quản lý và làm báo, mặc dù khía cạnh quản lý sẽ càng ngày càng...

PV: Nhiều hơn?

NB TL: Càng nặng hơn, càng đậm hơn, nhưng nó rất thú vị là nó giúp cho mình được học. Bản chất của nghề báo, cái thú vị của nghề báo không phải chỉ ở chỗ là mình được nói ra, mà còn ở chỗ mình được học, được thu nhận nữa. Nhiều khi người ta bảo là biết mười thì mới nói được một, thì khía cạnh biết mười ấy nó lại mang tới cho mình rất nhiều thú vị, giúp cho mình tự đổi mới, tự làm mới mình được, tự học được. Phàm những cái gì giúp mình mở rộng tầm mắt để nhìn thì tôi cho rằng, đó đều là cái tốt cả. Thực sự mà nói khi làm báo mà lại có một chút cương vị quản lý thì cái bức tranh mình nhìn nó rộng hơn nhiều, cho nên nó rất thú vị…

PV: Có ý kiến cho rằng hiện nay hệ thống truyền hình cáp của mình, đúng là đang ở những bước đầu thật, nhưng có lẽ vì thế mà nó chưa rõ được một phong cách, một phương hướng đi chủ đạo, mà hiện nay nó vẫn là sự tập hợp của rất nhiều luồng suy nghĩ khác nhau và cung cách khác nhau. Liệu ý kiến đó có đúng không trên cơ sở riêng của VCTV của Đài truyền hình Việt Nam?

NB TL: Trước hết tôi muốn nói câu chuyện rộng hơn truyền hình một tí. Hiện nay ở đất nước mình có rất nhiều thứ mà sau này trở thành chiến lược, trở thành chủ trương nhưng bản chất vẫn là xuất phát từ việc tổng kết thực tiễn, tức là thực tiễn đi trước, lý luận đi sau trong rất nhiều trường hợp. Cho nên là phải sau một thời gian người ta mới tổng kết, đúc kết rút ra kinh nghiệm từ những cái hay và cái dở của một mô hình nào đó để từ đó nâng nó lên thành lý luận và biến nó thành định hướng.

Truyền hình cũng không phải là ngoại lệ đâu. Truyền hình không phải là ngoại lệ vì thế này, cái thứ truyền hình từ xưa đến nay mà Đảng, Nhà nước giao nhiệm vụ làm thì cái đó, đâu đó đã có luật chơi, đã có quy định rõ ràng rồi. Bây giờ truyền hình trả tiền là một chuyện hoàn toàn mới.

Cho nên, những năm vừa rồi cũng là những năm mà gần như là xới xáo mô hình, rồi là áp dụng một cách có tính chất thí điểm những mô hình hợp tác, kinh doanh, sản xuất, rồi làm kênh, để mà từ đó định vị ra đâu là cách đi lâu dài cho truyền hình nói chung, trong đó có Đài Truyền hình Việt Nam. Tuy vậy, cho tới thời điểm này thì Truyền hình Việt Nam cũng đã bắt đầu manh nha xác định được cái hướng đi lâu dài của truyền hình trả tiền mà thuộc truyền hình Việt Nam thì nó phải như thế nào.

Thực tế là, bây giờ ta có rất nhiều hệ thống, ở địa phương nào cũng có một ông làm truyền hình cáp, rồi làm truyền hình trả tiền và có nhiều pháp nhân khác nhau, có rất nhiều đơn vị khác sẽ cùng cạnh tranh trên cùng thị trường. Cho nên kiểu gì nó cũng hình thành những phong cách khác nhau.

Bây giờ nếu nói về phong cách và định vị truyền hình trả tiền thì cái đó nó đã bắt đầu xuất hiện. Thứ nhất, nó xuất hiện ở những chất lượng nội dung của những gói kênh khác nhau, những cách tiếp cận khác nhau. Tôi nói ví dụ như có một thời gian, rất nhiều người cho là bây giờ làm truyền hình trả tiền cũng phải nhảy vào làm truyền hình giải trí. Nhưng đến bây giờ thực tế đang chứng minh điều ngược lại là: chưa chắc truyền hình giải trí đã là hướng phát triển duy nhất và có ý nghĩa về mặt thương mại. Thực tế đang cho thấy không phải là như thế. Cho nên cái gọi là truyền hình trả tiền không có nghĩa rằng là một đài truyền hình sẽ biến đổi ngoắt một phát từ trạng thái này...

PV: Sang trạng thái khác?

NB TL: Ở Việt Nam mình có rất nhiều lĩnh vực mà ở trong đó chúng ta chứng kiến hệ quả, hậu quả của sự cực đoan như một con lắc, lắc từ thái cực này sang thái cực khác, hôm trước thì quá tả, hôm sau thì quá hữu.

Thế thì bây giờ, tôi cho rằng, để phát triển bền vững, truyền hình trả tiền thì vẫn phải xác định rõ là nhu cầu thực sự về truyền hình nói chung của người dân, chuyện trả tiền hay không trả tiền… Cần xác định nhu cầu thực sự đối với truyền hình ở Việt Nam đến đâu. Cần định vị, bây giờ truyền hình trả tiền cùng với truyền hình quảng bá phải gánh vác cái nhiệm vụ gì, cái gì là cái chung giữa hai hệ thống và cái gì có thể là cái đặc thù giữa hai hệ thống. Cái đấy là phải định vị rõ.

Tôi thì tôi cho rằng, truyền hình Việt Nam với bề dày ngần ấy năm là nó có cái quán tính của nó. Nó cũng có những thứ mà nó có thể không nhanh hơn các hệ thống khác, nhưng cái quán tính đấy của nó xét về một mặt nào đó, nó cũng có cái tốt. Tốt ở chỗ là, mình không sẵn sàng đánh đổi tất cả những cái đang có để lấy một cái có thể có được mà nhiều người cứ tưởng là tất cả.

PV: Không vội vàng đổi một con chim sẻ ở trong tay để lấy một con chim sáo còn đang bay tít trên giời, nói như một câu ngạn ngữ của Nga. Có đúng vậy không?

NB TL: Đúng rồi. Cái thứ hai nữa là gì? Mình không tuyệt đối hóa mục tiêu thương mại, bởi vì mình vẫn biết mình là một đài truyền hình thuộc bộ máy của Nhà nước, ở một góc độ nào đó là vẫn phải đáp ứng một số chương trình mang tính dịch vụ công. Cho nên, với văn hóa và với bề dày của một đơn vị thuộc bộ máy Nhà nước và làm nhiệm vụ công, làm dịch vụ công như vậy thì khi chuyển sang làm truyền hình trả tiền có thể có một số mảng về mặt kinh doanh đáng nhẽ phải đi với tốc độ nhanh hơn thì mình đang đi với tốc độ chưa nhanh…

PV: Nhưng việc đó cũng có cái tốt của nó!

NB TL: Đúng thế, Cái quán tính đó cũng có cái tốt bởi vì nó sẽ giúp cho mình sự chuyển đổi dần dần, không cực đoan.

PV: Không quá đà…

NB TL: Không quá đà, không tạo ra những thứ gọi là...

PV: Sốc không cần thiết?

NB TL: Sốc không cần thiết đối với xã hội nói chung và dẫn tới những hậu quả không mong muốn, kể cả đối với chính mình nữa.


  H.T.Q. (Thực hiện)
1 | 2 | 3  >>Trang sau

Các bài mới:
     Ca sĩ Hoàng Bách: Những phím nhớ nhung (24/07)
     Những nữ thi sĩ trong làng báo: Trái tim nóng nuôi một cái đầu lạnh… (23/07)
     Cha và con và... sân khấu (23/07)
     Chuyện của diễn viên Kim Khánh (23/07)
     Nhà văn Pháp Alexandre Dumas cha: Bất tận ái ân (22/07)
     Hoàng đế Quang Trung giúp dân dựng nước xiết bao công trình (22/07)
     Chuyện của NSND Hồng Vân (18/07)
Các bài đã đăng:
     Yêu anh, em bỏ đời nhung lụa (25/11)
     Ông doanh nghiệp đi dạy kỹ năng sống (24/11)
     Eldrick Tiger Woods: Tỷ phú Golf (23/11)
     Người tử tế ở Cần Thơ (22/11)
     Thầy Hoàng Hữu Đường tấm gương mãi sáng (21/11)
     Ngôi sao điện ảnh Thành Long: Đừng gây rắc rối với luật pháp! (20/11)
     Vị tướng không đeo quân hàm (20/11)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39427285
TP HCM:
08.38241917
TIÊU ĐIỂM
Siêu mẫu Thanh Hằng và "chân dài dị bản"
Cay đắng tình yêu
Người lãnh đạo, chỉ huy xuất sắc của Lực lượng CAND
Ca sĩ Thu Phương: Mặn hơn nước mắt
Chuyện của nghệ sĩ Diệu Hiền: Tơ tình giăng giăng (Kỳ cuối)
Chuyện của nghệ sĩ Diệu Hiền: Mong manh phận hát (Kỳ I)
Chín năm và hai giấc mơ “Bầu” Đức
Có một niềm đam mê như thế
Tôn vinh phép lạ đời thường
Người của một thời
Phải quần tụ lòng người
Những chuyến đi bảo vệ Bác Hồ
Yêu từ cái nhìn đầu tiên
Chuyện của diễn viên Thanh Thúy
Lãng tử Thương Tín
“Cứ gọi tôi là anh Hai Thắng...”
Nhớ Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh: Buồn vui một thuở
Người đàn bà mang gương mặt hạnh phúc
Chân tướng quân Hoàng Hoa Thám: Huyền thoại linh thiêng
NSƯT Minh Châu: Không có thời gian để cô đơn
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"