“Thơ mình mình đọc câu nào cũng thương”

08:00 16/06/2008

Đã có một thời, chị làm nên một hành khúc trong lòng người ra chiến trận, nuôi dưỡng ý chí cho họ chiến đấu và trở về với người yêu thương. Ngày ấy, trong ba lô của mỗi người lính và trong tiềm thức họ ai cũng thuộc "Hương thầm". Và chị, của bây giờ, là cuộc sống thầm lặng với cây bút và một tầm hồn nhạy cảm, của công việc, những cuộc tình đã vỡ và nỗi cô đơn...

Ý kiến bạn đọc