Thứ Sáu, 23/12/2005 - 8:32 AM

Một giọt máu đào hơn ao nước lã

Tất cả những người có mặt hôm đó bàng hoàng như nghe một câu chuyện hoang đường. Hóa ra, anh B và anh H là hai anh em ruột thật. Họ làm cỗ mời hàng xóm đến mừng cho họ đã nhận anh nhận em. Sau khi anh B thưa chuyện xong, hai anh em họ ôm nhau khóc.

Kính thưa Tòa soạn,

Tôi băn khoăn không biết câu chuyện tôi kể lại sau đây có phải là chuyện khó tin có thật không(?). Nhưng tôi nghĩ câu chuyện này sẽ nhắc nhở con người sống với con người phải bằng tình thương yêu, sự chia sẻ và hiểu biết. Nếu không thì chúng ta sống để làm gì. Chính vì thế mà tôi cứ mạnh dạn viết thư kể với Tòa soạn câu chuyện đó.

Mươi năm trước đây, tôi có mua một mảnh đất ở ngoại thành và xây nhà ở đó. Sau khi dọn về sống ở ngôi nhà mới, có một điều làm tôi vô cùng ngạc nhiên. Đó là chuyện hai người hàng xóm của tôi giống nhau như hai giọt nước. Lúc đầu, tôi đinh ninh đó là hai anh em ruột. Người anh tên là B và người em tên là H.

Một lần sang nhà anh B chơi, tôi hỏi anh là có phải anh với anh H là hai anh em ruột không. Anh B nhếch mép cười và bảo không phải dù hai người rất giống nhau. Lúc đầu, tôi nghĩ anh B nói đùa chứ không phải anh em ruột sao lại giống nhau như vậy. Về sau, tôi tìm hiểu mới biết hai người mang hai họ khác nhau. Một người họ Trần và người kia họ Nguyễn. Nhưng tôi không thoát khỏi nỗi ám ảnh của sự giống nhau không thể tưởng tượng nổi của hai người. Không chỉ riêng tôi mà nhiều người hàng xóm cũng nhiều lần nhầm hai người với nhau. Nhiều lúc hàng xóm đùa là hai người nên hỏi mẹ của họ xem nguồn gốc họ sinh ra như thế nào. Biết đâu cả hai người lại chẳng có một ông bố chung thì sao. Vì hai người cũng mới dọn đến ở đó trước tôi vài năm. Anh B đến trước và sau đó một hai năm thì anh H cũng đến tìm mua đất và xây nhà ở đó, cho nên chúng tôi cũng không được biết rõ lai lịch của cả hai người.

Suốt mấy năm sống cùng xóm với họ, chúng tôi thấy họ đối xử với nhau đúng là những người hàng xóm thông thường như mọi người khác. Dần dần tôi cũng quen đi với sự giống nhau đến lạ lùng ấy. Tuy nhiên đôi lúc, tôi vẫn cười một mình vì thấy trên đời có những sự ngẫu nhiên đến kỳ lạ.

Mọi chuyện tưởng cứ thế trôi đi cho đến một ngày tôi được anh B mời sang ăn cỗ. Tôi hỏi anh nhà có việc gì mà làm cỗ mời hàng xóm. Anh B chỉ cười và nói có chuyện muốn thưa với hàng xóm. Mặc dù không biết lý do được mời ăn cỗ nhưng chúng tôi vẫn đến theo lời mời của anh B. Hôm đó, tôi nhận thấy tất cả vợ con của anh H đều sang nhà anh B giúp làm cỗ từ sớm và nhìn ai cũng thấy rất vui. Khi khách mời đã đến đông đủ và cỗ bàn đã được bày ra, anh B đứng ra giữa nhà chắp tay và xin thưa chuyện với hàng xóm. Tất cả những người có mặt hôm đó bàng hoàng như nghe một câu chuyện hoang đường. Hóa ra, anh B và anh H là hai anh em ruột thật. Họ làm cỗ mời hàng xóm đến mừng cho họ đã nhận anh nhận em. Sau khi anh B thưa chuyện xong, hai anh em họ ôm nhau khóc. Đến lúc đó, những đứa con của hai anh mới biết chúng là anh em con chú con bác với nhau.

Vì sao lúc đó họ mới nhận nhau là anh em cùng cha cùng mẹ? Phải chăng họ là anh em ruột thịt nhưng không hề biết nhau trước đó? Không phải như thế. Họ đã cùng sống với nhau từ bé. Nhưng khi lớn lên trở thành những thanh niên thì họ đã từ nhau. Câu chuyện thật đau lòng và thật xúc động. Câu chuyện ấy bắt đầu từ một người con gái. Người con gái ấy sau này trở thành vợ anh H bây giờ.

Chị S, vợ anh H, chính là một người bạn cùng lớp nghiệp vụ của tỉnh với anh B. Anh B đem lòng yêu chị S. Nhưng chị S chỉ coi anh B như một người bạn thân. Trong thời gian cùng học ở trường nghiệp vụ, chị S đã cùng một hai người bạn khác có dăm ba lần về nhà anh B chơi. Chính ở đó, chị S đã biết anh H và hai người đem lòng yêu nhau. Trong khi đó, anh B vẫn âm thầm yêu chị S mà không biết chị S và em trai mình đã yêu nhau. Vì nhiều điều ý tứ, cả anh H và chị S cũng không dám nói thẳng với anh B về chuyện riêng tư của họ mặc dù họ cũng bằng cách này hay cách khác muốn anh B nhận ra điều đó. Thế rồi, anh H báo cáo với cha mẹ về chuyện yêu đương của mình và xin mẹ cho phép anh H được tiến hành lễ cưới với chị S (vì cha của họ đã mất sớm). Anh B bàng hoàng và vô cùng đau khổ khi biết tin ấy. Anh B đã nguyền rủa anh H cướp người yêu của mình. Anh B nói với mẹ về em trai mình và chị S với những điều vô cùng tệ hại và xấu xa. Bà cụ thân sinh ra hai anh đã gọi anh H và chị S đến để hỏi cho rõ ngọn ngành câu chuyện. Khi hiểu đúng sự việc, mẹ anh H đã đồng ý cho hai người tổ chức lễ cưới. Bà cũng khuyên giải anh B. Nhưng anh B vẫn giữ mối hận với người em trai của mình. Cũng từ ngày đó, anh B đã bỏ nhà ra đi với một lời tuyên bố không bao giờ nhận anh em với anh H nữa. Vì nghĩ mẹ đã cố tình đứng về phía anh H mà phản đối thái độ của mình, anh B tuyên bố không mang họ Nguyễn nữa và đổi sang họ Trần.

Sau khi cưới chị S, anh H và vợ đã đi tìm anh B. Khi biết anh B sống ở đâu thì vợ chồng anh H đã chuyển nhà đến gần nhà anh B. Thấy vậy, anh B lại chuyển nhà đi nơi khác. Nhưng vợ chồng anh H không hề nản chí. Họ cứ đằng đẵng đi theo anh B. Cuối cùng, anh B chuyển đến ở khu ngoại thành. Anh H cũng bán nhà trong phố để đi theo anh mình. Bao nhiêu lần anh H đã khóc và nói với anh B rằng, dù thế nào thì anh H cũng không thể để mất anh trai của mình được. Tình yêu của anh H và chị S là một mối tình chân chính. Chị S là người biết rõ chuyện đó. Chị cùng chồng làm tất cả những gì có thể để anh B hiểu được tình yêu của họ và lòng kính trọng của họ đối với anh. Cứ thế, hai vợ chồng anh H đã theo anh B đúng mười bảy năm trời.

Cuối cùng anh B đã nhận ra lỗi của mình và tình cảm chân thành của em trai và người bạn học đã thành em dâu mình đối với anh. Anh B đã mời hàng xóm đến để chứng kiến anh xin lỗi em trai và em dâu mình. Anh cũng tuyên bố lấy lại họ của anh. Tôi và những người hàng xóm chứng kiến cảnh hai người nhận lại anh em với nhau mà không cầm được nước mắt và cũng không hiểu được vì sao hai người sống với nhau như vậy mà không ai nghĩ họ là anh em ruột của nhau. Sau này tôi được biết ý của anh H là: khi nào anh B chấp nhận nối lại quan hệ huyết thống với anh thì anh sẽ mời anh trai mình trở về mảnh đất của cha mẹ để lại để cùng sống với nhau mà thiên hạ không ai hay biết gì về việc anh H đã từ ruột thịt của mình và đổi sang họ khác. Nhưng sau khi họ nhận lại anh em, chính anh B đã quyết định công khai lỗi lầm của mình với hàng xóm. Câu chuyện ấy mang lại cho tôi một cảm giác khó tả vô cùng.

Thưa Tòa soạn,

Tôi chỉ biết kể câu chuyện như vậy. Nếu tôi là người có chút văn chương chắc tôi sẽ kể hay hơn. Câu chuyện đó quả chứa đựng một bài học cuộc đời mà tôi không dám phân tích vì năng lực hạn chế. Tôi muốn Tòa soạn nếu cho đăng trên báo thì phân tích giúp tôi.

Tôi xin chân thành cám ơn.

Phạm Đức Trung
(Thành phố Yên Bái)

Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"